Hiển thị các bài đăng có nhãn 1.CÂU CHUYỆN & CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1.CÂU CHUYỆN & CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba

Vợ chồng già và chiếc hộp đựng giày

Câu chuyện: Vợ chồng già và chiếc hộp đựng giày.

Hai ông bà cụ nọ đã gần 90 tuổi, và họ đã sống với nhau hơn 60 năm rất hạnh phúc. Họ chia sẻ khó khăn ngọt bùi với nhau trong cuộc sống. Duy nhất chỉ có cái hôp đựng giày mà bà cụ để ở dưới gầm tủ là ông cụ không hề biết trong đó đựng cái gì. Và cũng tôn trọng riêng tư của bà, ông cụ chẳng bao giờ hỏi tới cái hộp đó.


Vợ chồng già và chiếc hộp đựng giày


Một ngày kia, cụ bà bệnh nặng. Biết vợ mình không qua khỏi, cụ ông chợt nhớ tới cái hộp giày bí mật. Ông bèn lấy đem đến bên giường cụ bà, cụ bà cũng đồng ý cho ông mở cái hộp ra. Khi chiếc hộp được mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn có hai con búp bê bằng len nhỏ, và một số tiền là 95.500 đô.
Ông cụ ngạc nhiên hỏi vợ:

– “Thế này là sao?”

– “Khi chúng ta mới lấy nhau, mẹ của tôi có dặn rằng: Bí quyết để giữ hạnh phúc gia đình là đừng bao giờ cãi nhau. Nếu lỡ chồng con có làm điều gì khiến con bực mình, tức giận. Con nên im lặng và bình tĩnh, đi ra chỗ khác lấy len đan một con búp bê nha con”.

Và mình thấy đó…

Cụ ông không cầm được nước mắt. Suốt cả cuộc đời sống chung với nhau, người vợ thân yêu của mình chỉ giận mình có hai lần thôi ư? Ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

– “Và còn món tiền lớn này thì sao?” Ông cụ hỏi.

Cụ bà mắt đỏ hoe trả lời:

– “Thì đó là...tiền tôi đã bán những con búp bê, mà tôi đã đan...”

Lúc này cụ ông và cụ bà nhìn nhau, họ thật hạnh phúc như những ngày còn trai trẻ, ông chăm sóc ân cần cho bà cụ trên giường bệnh, giống như những quan tâm chăm sóc hằng ngày mà bà cụ vẫn lo cho ông.

Thế mới thấy rằng, cuộc sống vợ chồng không phải là thảm đỏ hoa hồng, mà là những khó khăn chông gai mà cả 2 người phải cố gắng vượt qua. Hạnh phúc là một hành trình rất dài.

Thứ Bảy

Bà goá phụ tham lam được vị thiền sư dạy cho một bài học

Bà goá phụ tham lam được vị thiền sư dạy cho một bài học.

Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm nặng. Ông được một bà goá là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc. Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông.

Hơn 3 tháng ròng vị thiền sư mới bình phục. Cảm động ân tình của bà chủ quán, vị thiền sư trước khi rời đi dành một tuần liền để đào một cái giếng cạnh quán cho bà goá tiện dùng nước, không phải ra tận suối gánh nữa.


Bà goá phụ tham lam được vị thiền sư dạy cho một bài học


Không ngờ, từ khi dùng nước giếng mà vị thiền sư đã đào để pha trà bán, trà của bà goá có mùi thơm thật đặc biệt và vị của trà cũng rất ngon. Ai uống một lần cũng phải quay lại. Tiếng lành đồn xa, quán trà của bà goá khách đến đông nườm nượp. Người đàn bà goá trở nên giàu có từ đó.

Ít lâu sau, vị thiền sư có dịp ghé qua quán để thăm lại ân nhân của mình, thấy cơ ngơi khang trang, vị thiền sư rất mừng cho bà goá. Khi hỏi về giếng nước, bà goá than phiền với thiền sư: “Giếng nước này tốt lắm, có điều nước cạn liên tục, vài ngày mới lại đầy nên tôi chẳng bao giờ đủ để bán cho khách”. Vị thiền sư nghe xong lắc đầu, nói: “Không tốn kém gì cả, từ nguồn nước trời cho rồi kiếm ra nhiều tiền mà bà vẫn không thấy hài lòng ư?” .

Ông viết lên tường một câu: “Trời đất bao la nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế!” rồi lẳng lặng quay đi, không bao giờ quay trở lại quán nữa. Giếng nước từ ấy cũng cạn dần.

Chúng ta phần lớn giống như bà goá kia, không bao giờ hài lòng với cái mình có mà thường đứng núi này trông núi nọ. Chúng ta thường hay so sánh, hay mong ước viển vông mà quên vui hưởng hiện tại của mình.

Lời bình:
Của cải của thế giới thì hữu hạn và lòng tham con người thì như cái túi không có đáy, cái túi không có đáy thì dù có đựng bao nhiêu vàng bạc của quý cũng không thể nào đầy được. Nếu chúng ta luôn luôn chạy theo lòng tham muốn thì cuối cùng sẽ chẳng được gì cả.

Sưu tầm.


     NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY:


Thứ Sáu

Chuyện ông già mù ăn xin và nữ doanh nhân

Chuyện ông già mù ăn xin và nữ doanh nhân.

Một ông già ăn xin bị mù cả 2 mắt đang ngồi ở bậc thềm của 1 toàn nhà, phía trước ông là 1 cái ống bơ, trong đó có vài đồng tiền lẻ. Một tấm biển được viết bằng những dòng chữ nguệch ngoạc ngay bên cạnh chiếc mũ: "Tôi mù, làm ơn giúp tôi."


Chuyện ông già mù ăn xin và nữ doanh nhân


Một nữ doanh nhân đi qua, cô ta lấy trong ví của mình mấy đồng tiền rồi để vào trong ống bơ của ông lão. Sau đó, cô lấy tấm biển, quay ngược nó lại, viết lên đó mấy chữ và để nó vào vị trí cũ.
Chẳng mấy chốc mà chiếc ống bơ của ông lão đã đầy tiền, càng nhiều người để ý đến ông và cho ông nhiều tiền hơn.

Buổi chiều hôm đó, nữ doanh nhân nọ quay lại chỗ ông lão mù xem mọi việc tiến triển ra sao. Ông lão nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của ông, ông liền hỏi: "Có phải cô là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Cô đã viết gì thế?"
Người phụ nữ chậm rãi: "Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà ông đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi."
Bạn có đoán được doanh nhân này đã viết gì không? Câu trả lời là cô ấy đã viết: "Hôm nay là 1 ngày đẹp trời, và tôi không thể nhìn thấy nó."
Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không? Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng ông lão bị mù.
Nhưng tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là ông lão mù và cần được giúp đỡ. Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn ông lão nhiều, khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống, còn ông lão thì không.
Tấm biển này dường như đã gây ấn tượng với nhiều người qua đường, vì thế đã thành công hơn tấm biển đầu tiên.
Cùng một ý, mà cách ghi khác đi thì có sự thay đổi lớn. Đôi lúc bạn hãy nghĩ khác đi, làm khác đi, nhưng nhớ đúng luật thì bạn sẽ thấy được những điều thú vị.


Sưu tầm.


     NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY:


Tại sao tiền bạc lại có thể giết chết bạn?

TẠI SAO TIỀN BẠC LẠI CÓ THỂ GIẾT CHẾT BẠN?

Bạc vàng đáng sợ!
------------------------------
Một vị tăng nhân hốt hoảng từ trong rừng chạy đến, vừa khéo gặp hai người bạn vô cùng thân thiết đang tản bộ bên rừng. Họ hỏi vị tăng nhân: “Chuyện gì mà ông hốt hoảng quá vậy?”.

Vị tăng nhân nói: “Thật là kinh khủng, tôi đào được một đống vàng ở trong rừng!”.

Hai người bạn, không nhịn được liền nói: “Thật đúng là tên đại ngốc! Đào được vàng, việc tốt như thế mà ông lại cho là kinh khủng, thật không thể hiểu nổi!”.

Thế là họ lại hỏi vị tăng nhân kia: “Ông đào được vàng ở đâu? Chỉ cho chúng tôi xem với!”.

Vị tăng nhân nói: “Thứ xấu xa như thế, các ông không sợ sao? Nó sẽ nuốt chửng người ta đấy!”.

Hai người kia gạt phăng, hùng hổ nói: “Chúng tôi không sợ, ông mau mau chỉ chỗ xem nào!”.

Vị tăng nhân nói: “Chính là bên dưới cái cây ở bìa rừng phía tây”.

Hai người bạn liền lập tức tìm đến chỗ vị tăng nhân vừa chỉ, quả nhiên phát hiện được số vàng đó. Người này liền nói với người kia rằng: “Tên hòa thượng đó đúng là ngốc thật, thứ vàng bạc mà mọi người đều khao khát đang ở ngay trước mắt, thế mà lại trở thành quái vật ăn thịt người”. Người kia cũng gật đầu đồng tình.


Tại sao tiền bạc lại có thể giết chết bạn?


Thế là họ bàn với nhau làm thế nào để chuyển số vàng này về nhà. Một người trong đó nói: “Ban ngày mà đem nó về thật không an toàn cho lắm, hay là đêm đến chúng ta mới vận chuyển, vậy sẽ chắc ăn hơn. Tôi ở lại đây canh chừng, ông hãy về mang chút cơm rau trở lại, chúng ta ăn cơm rồi đợi đến trời tối mới chuyển số vàng này về nhà”.

Người kia liền làm theo người bạn nói. Người ở lại nghĩ : “Nếu như số vàng này đều thuộc về sở hữu của riêng ta thì hay biết mấy! Đợi hắn quay lại, ta hãy dùng cây gậy gỗ đánh chết đi, vậy thì toàn bộ số vàng này là của ta hết rồi”.

Thế là khi người bạn đem cơm rau đến khu rừng, người kia liền từ phía sau lưng dùng gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến ông ta chết ngay tại chỗ, sau còn nói rằng: “Bằng hữu ơi, chính là số vàng này buộc tôi phải làm như vậy”.

Sau đó ông ta vớ lấy thức ăn mà người bạn mang đến, ăn ngấu nghiến. Chưa được bao lâu, người này cảm thấy rất khó chịu, trong bụng giống như bị lửa thiêu đốt. Khi đó, ông ta mới biết rằng mình đã bị trúng độc. Trước lúc chết, ông mới nói rằng: “Lời hòa thượng đó nói quả thật không sai!”.

------------------

"Đây thật là ứng với lời người xưa để lại: Người chết vì tiền tài, chim chết vì miếng ăn. Đều là họa do lòng tham đưa đến, chính dục vọng đã khiến người bạn thân nhất trở thành kẻ thù không đội trời chung."


Sưu tầm.


     NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY:


Thứ Ba

Câu chuyện người con trai bất hiếu, bỏ rơi mẹ già để đi tìm Phật - bài học thấm thía cho mọi người con trên đời

Người con trai bất hiếu, bỏ rơi mẹ già để đi tìm Phật - bài học thấm thía cho mọi người con trên đời.

        Có một chàng trai nọ đặc biệt tin vào đức Phật, vì anh tin một cách mù quáng nên bỏ rơi mẹ già và rời nhà đi cầu Phật. Anh ta trải qua bao nhiêu khổ cực, trèo đèo lội suối nhưng vẫn không tìm được đức Phật mà anh ta luôn sùng bái.
        Một hôm nọ, anh ta đi đến một ngôi miếu trang nghiêm, vị phương trượng trong miếu là một cao tăng đã đắc đạo.
        Chàng trai thành khẩn quỳ trước mặt đại sư, và cầu xin đại sư chỉ cho con đường để gặp được đức Phật.


Câu chuyện người con trai bất hiếu, bỏ rơi mẹ già để đi tìm Phật - bài học thấm thía cho mọi người con trên đời



        Trông chàng trai như vậy, đại sư thở dài rồi nói với cậu ta rằng: “Cậu đi từ đâu đến, thì bây giờ hãy quay về nơi đó. Trên đường về, cậu cứ đi đến đêm khuya, sau đó gõ cửa, nếu có người đi chân không ra mở cửa cho cậu, thì người đó chính là đức Phật mà cậu đang tìm kiếm”.
        Chàng trai vui mừng đến điên cuồng, tâm nguyện bao nhiêu năm cuối cùng cũng có hi vọng được thành hiện thực. Anh ta từ biệt đại sư, và quay về con đường tìm đức Phật của mình.

        Anh ta đi mấy tháng trời, qua bao nhiêu đêm muộn mới nhìn thấy một số nhà đang đèn sáng. Anh ta tràn đầy hy vọng bước đến gõ cửa từng nhà, nhưng lần nào cũng khiến anh ta thất vọng, không có ai mở cửa cho anh ta cả, càng về gần đến nhà, anh ta càng thất vọng.

        Gần về đến nhà rồi nhưng anh ta vẫn không tìm thấy vị đức Phật kia đâu.

        Nửa đêm canh ba, trời mưa tầm tã, về đến trước cửa nhà, anh ta thất vọng, buồn bã đến nỗi không còn sức để gõ cửa nữa. Lúc này, anh ta mới nhận ra mình là một thằng ngốc khi đã bỏ mẹ già, bỏ nhà đi bao lâu nay. Anh ta vừa mệt vừa đói, cố gắng hết sức để bước đến gõ cửa.

        “Ai đấy?” Tiếng người mẹ già cả vọng ra.

        “Mẹ ơi, là con đây, con về rồi đây mẹ!”

        Một lúc sau, người mẹ khoác vội chiếc áo bước ra mở cửa, bà xúc động nói: “Con trai, con đã về rồi ư!”

        Mẹ vừa nói vừa kéo chàng trai vào nhà. Dưới ánh đèn sáng, người mẹ bật khóc, bà đưa hai bàn tay tràn đầy lòng yêu thương, lòng nhung nhớ sờ lên khuôn mặt chàng trai, nụ cười hạnh phúc xen lẫn những giọt nước mắt.

        Chàng trai cúi đầu, anh ta thấy mẹ chân không đứng trên nền nhà lạnh ngắt, đột nhiên anh ta nhớ đến câu nói của vị cao tăng kia, anh ta chợt nhận ra và quỳ xuống trước chân mẹ rồi khóc như mưa: “Mẹ ơi…”

        Chàng trai lúc này mới tỉnh ngộ ra, thì ra đức Phật bấy lâu nay anh tìm kiếm đó là tình thân, là tình yêu của mẹ, là tình thương của cha.

        Trong cuộc đời, người có ân tình sâu nặng đối với chúng ta không ai khác ngoài cha mẹ, sinh mệnh là do cha mẹ ban cho chúng ta, là cha mẹ đã vất vả để nuôi ta khôn lớn, chúng ta lớn lên bằng tâm huyết của cha mẹ, sự trưởng thành của chúng ta gắn liền với sự chăm sóc yêu thương của cha mẹ.
        Trong mắt của cha mẹ, chúng ta mãi là một đứa trẻ, chỉ cần nhìn thấy chúng ta khỏe mạnh, vui vẻ là cha mẹ vui rồi. Cha mẹ luôn hi sinh thầm lặng vì con cái, cho dù con cái có vô tâm với họ đến nhường nào, thậm chí làm họ bị tổn thương, thì cha mẹ vẫn luôn bao dung, vẫn luôn âm thầm làm mọi thứ vì con cái, luôn là nơi bình an để con cái tìm về.
        Hãy yêu thương cha mẹ, khi cha mẹ còn trên cuộc đời này, khi ta còn có thể yêu thương!


Sưu tầm
sanphamviet.info


     NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY: